Mưa rơi không ngớt ngoài khung cửa sổ nhỏ, tạo nên một bức màn nước mờ ảo giữa căn cabin gỗ ấm cúng và khu rừng âm u. Từ chiếc giường thấp, tôi quan sát thế giới hai mặt đối lập này - bên trong là sự bảo bọc, bên ngoài là điều bí ẩn đang chờ đợi.
Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn ngủ cũ tỏa ra không gian ấm áp, phủ lên những đường vân gỗ tự nhiên của căn phòng một lớp ánh sáng mật ong. Tiếng mưa rơi trên mái nhà tạo nên một giai điệu đều đặn, như thể thiên nhiên đang thì thầm những câu chuyện cổ xưa mà chỉ những người kiên nhẫn mới có thể lắng nghe được.
Nhưng có điều gì đó không đúng trong bức tranh yên bình này.
Ánh mắt tôi dừng lại ở khung cửa sổ. Những đường nét khắc trên gỗ không chỉ là họa tiết trang trí thông thường. Chúng giống như những biểu tượng cổ xưa, những ký hiệu mà con người không nên biết đến. Dưới ánh đèn, chúng dường như phát ra một thứ ánh sáng kỳ lạ, mờ nhạt nhưng không thể phủ nhận.
Xa xa, giữa những thân cây sũng nước, một căn nhà gỗ nhỏ cô độc hiện ra như một bóng ma. Không ai đề cập đến sự tồn tại của nó khi tôi thuê cabin này. Không có đường đi nào dẫn đến đó, không có dấu hiệu của sự sống, nhưng tôi cảm thấy... có điều gì đó đang quan sát tôi từ bên trong.
Những thân cây trong khu rừng không chỉ là những cột trụ tự nhiên vô tri. Khi mắt đã quen với bóng tối, tôi nhận ra những đường khắc trên vỏ cây - những biểu tượng giống hệt như trên khung cửa sổ cabin. Ai đã khắc chúng? Và quan trọng hơn, tại sao?
Một thoáng chuyển động phía rừng sâu khiến tôi giật mình. Đó không phải là một nhánh cây đung đưa trong gió. Không phải là một con thú hoang đang tìm nơi trú ẩn. Đó là thứ gì đó... uốn lượn, như những xúc tu khổng lồ đang biến mất vào bóng tối. Có thể chỉ là ảo ảnh do mưa tạo ra, nhưng tại sao tim tôi lại đập nhanh đến vậy?
Tôi tự nhủ rằng mình an toàn trong cabin ấm áp này, với ánh đèn vàng dịu và tấm chăn dày. Nhưng ánh mắt tôi vẫn không ngừng quay lại khung cửa sổ, nơi ranh giới giữa sự yên bình và điều không thể giải thích trở nên mong manh đến kỳ lạ.
Đêm dần xuống, mưa vẫn rơi không ngớt. Tôi không thể ngủ được. Có tiếng gọi từ khu rừng, không phải bằng âm thanh, mà bằng một thứ ngôn ngữ cổ xưa hơn - ngôn ngữ của những giấc mơ và ký ức không thuộc về chúng ta. Tôi biết rằng sớm muộn gì, tôi cũng sẽ tìm đến căn nhà gỗ bí ẩn kia, dù lý trí mách bảo rằng nên ở yên trong sự an toàn của cabin.
Bởi vì đôi khi, ranh giới giữa tò mò và ám ảnh mỏng manh như làn khói. Và trong khu rừng này, dưới màn mưa dai dẳng, những bí mật cổ xưa đang thì thầm gọi tên tôi.